膼脫NG

Ngoại hạng Anh

Tottenham – Stoke City 
Chủ nhật:26/2 20:30

Chung kết Liên đoàn Anh
Manchester Utd – Southampton 
Chủ nhật:26/2 23:30  

Tây Ban Nha
Atletico Madrid – Barcelona 
Chủ nhật:26/2 22:15 
Villarreal – Real Madrid 
Thứ 2:27/2 2:45 

Video ngôi sao

Giải mã Jose Mourinho

Kỳ 1: Nước mắt "người đặc biệt"


Trong ngày 8/3 ấy, các nhân viên Gestifute đã truyền tai nhau là Mourinho đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ qua điện thoại. Người đàn ông khiến nhiều người trong công ty này phải khiếp sợ và kính trọng đã gần như suy sụp.

Thông tin Sir Alex Ferguson chọn David Moyes làm người kế nhiệm mình tại Manchester United đã tạo ra một cơn địa chấn. Man United, đội bóng có giá trị cao nhất thế giới trên thị trường chứng khoán, một cỗ máy kiếm tiền và makerting thật sự, đã chia tay người quản lý xuất chúng nhất mà họ từng có. Trong thế giới mà những mạng lưới thông tin chằng chịt như một hệ thống mạng nhện phức tạp này, Gestifute tự tin là họ luôn có đủ mối quan hệ để nắm bắt thông tin trước tiên.

Huống chi Jorge Mendes, Chủ tịch của Gestifute, lại là người có mối quan hệ mật thiết với Old Trafford hơn bất kỳ người đại diện nào. Chưa từng có một đại diện nào làm việc nhiều hơn, gút nhiều bản hợp đồng hơn và gặp gỡ với Sir Alex Ferguson nhiều hơn Mendes.

Jose Mourinho says Sir Alex Ferguson is a good friend and has a fantastic sense of humour

Mourinho đã tin là Ferguson sẽ chọn mình

Cũng chưa từng có một cuộc thay thế nào ở băng ghế huấn luyện thu hút nhiều sự chú ý của truyền thông hơn thế. Việc ai sẽ lên thay Sir Alex làm HLV M.U không phải là đề tài của nhiều tháng mà là của rất nhiều năm. Hàng loạt những ứng cử viên đã được nâng lên, đặt xuống. Các tờ báo đã phân tích ngọn ngành cái được và không được của từng người một, cứ như thể họ chính là Ferguson.

Với mối quan hệ mật thiết của mình, Mendes đã cố hết sức để tiến cử Mourinho. Mourinho không mảy may nghi ngờ khả năng thuyết phục của Mendes. Huống chi với ông, Ferguson còn là một đồng minh, một người bạn, một người bảo vệ. Họ luôn dành cho nhau những lời ngưỡng mộ và trân trọng. Khi Real Madrid và Man United gặp nhau ở tứ kết Champions League hồi 2013, người ta còn tin đấy là dịp 2 người ngồi lại với nhau và bàn về một cuộc chuyển giao quyền lực.

Mourinho có niềm tin là với bộ sưu tập thành tích tuyệt vời của mình - 2 chức vô địch Champions League, 1 Cúp UEFA, 7 danh hiệu vô địch quốc gia, 4 chiếc Cúp quốc gia trải dài qua 4 đất nước khác nhau - ông phải là ứng cứ viên số 1, à không, phải là ứng cử viên duy nhất cho chiếc ghế HLV Man United.

Khi Mourinho hay tin Ferguson chọn David Moyes, nhà cầm quân của Everton, ông đã thật sự suy sụp, như không còn tin vào những gì mình đang nghe nữa. Moyes chẳng có lấy một danh hiệu lận lưng.

Đấy mới chính là thời điểm tồi tệ nhất trong thời gian cầm quân của Jose Mourinho tại Real Madrid, còn việc không có danh hiệu nào chỉ là thứ yếu. Ông thậm chí đã mất ngủ vì sốc, tay lúc nào cũng cầm điện thoại để nhận những thông tin cập nhật nhất. Nhưng không có tin nào ông muốn nghe cả. Suốt 2 đêm ngày 7 và 8/3/2013, Mourinho ở trong khách sạn Sheraton Madrid Mirasierra và chỉ nhận được toàn những tin buồn mà thôi.

casillas-mourinho

Casillas mâu thuẫn lớn với Mourinho

Chiều ngày 7/3, ông đã đến khách sạn này trên chiếc Audi màu bạc cùng với cậu con trai 12 tuổi Jose Mario, hoàn toàn không hay biết chuyện gì sẽ xảy ra. Trên tay Mourinho là chiếc đồng hồ mang nhãn hiệu "bản ngã Mourinho" trị giá 20.000 euro, khắc trên bề mặt shapire của chiếc đồng hồ ấy là giòng chữ "Tôi không bao giờ e ngại những hệ lụy từ các quyết định của mình".

Mourinho là người đam mê đồng hồ, chính xác hơn là đồng hồ xa xỉ. Ông không chỉ mang nhãn hiệu đồng hồ tài trợ mà còn sưu tập những chiếc đồng hồ có giá trị khác. Đồng hồ với Mourinho không đơn thuần là một vật để xem giờ, nó là một phần của cơ thể, nó va chạm với da thịt của mình.

Chiều hôm 7/3 ấy, Mourinho chuẩn bị họp mặt với toàn đội trước khi bước vào trận đấu ở vòng 36 La Liga với Malaga tại Bernabeu. Tâm trạng của Mourinho khi ấy - tức khi trước khi hay tin Moyes được chọn - vốn đã không tốt. Ông ấy biết vị thế lãnh đạo của mình trong đội đã bị tổn hại. Mourinho đã đến nói thẳng với Chủ tịch Florentino Perez rằng các cầu thủ của Real Madrid là những kẻ không trung thành.

Để làm rõ ranh giới giữa mình và đám kiêu binh, Mourinho không đi chung chuyến xe bus chở đội mà tự mình lái chiếc Audi đến khách sạn. Rời khỏi xe, ông nhìn thấy tấm băng rôn khổng lồ của nhóm Ultra Sur - nhóm CĐV cực đoan nhất của Real - với thông điệp: "Mou, chúng tôi yêu ông". Lúc các cầu thủ rời khỏi sân, một CĐV giấu mặt sau tấm băng rôn ấy còn hét lên: "Casillas! Hãy câm miệng lại, đừng làm lộ bí mật nữa. Hãy đi chết đi!".

Mourinho đã tạo ra sự chia rẽ trong cộng đồng Real Madrid. Một bên ủng hộ ông, một bên vẫn ủng hộ Iker Casillas, một trong những thủ quân vĩ đại nhất trong lịch sử CLB. Nhưng những cơn giông tố vẫn chỉ mới bắt đầu.

Kỳ 2: M.U chưa từng coi trọng Mourinho


Khi thông tin về Casillas lọt đến tay giới truyền thông, CLB cũng có rất ít những động thái phản biện. Vấn đề này lập tức trở thành một chủ đề nóng bỏng trên báo chí, truyền hình và các chương trình phát thanh. Gần như tất cả đều đưa ra ý kiến của riêng mình, ngoại trừ... chính Casillas. Trong cuộc họp báo chiều ngày 7/3/2013, Mourinho đã hé lộ về việc Casillas cố gây áp lực lên các đời HLV để giữ suất bắt chính cho mình.

"Casillas có thể thích một HLV kiểu như Del Bosque hoặc Pellegrini, những HLV dễ đối phó hơn," Mourinho nói. "Nhưng tôi là người chịu trách nhiệm chính về chuyên môn và tôi sẽ nói mình thích Diego Lopez hơn. Chừng nào tôi còn là HLV trưởng của CLB này, Diego Lopez sẽ luôn bắt chính. Chấm hết câu chuyện".

Bầu không khí trong khách sạn Sheraton chiều hôm ấy vô cùng ảm đạm. Những tin đồn từ Anh quốc, cụ thể là 2 tờ Mirror và Sun, về việc Sir Alex đã chọn xong người kế nhiệm, càng làm cho mọi thứ u tối hơn.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 2) - 1

MU không chọn Mourinho

Mourinho đoán chắc là nếu đã có quyết định, Sir Alex sẽ phải gọi một điện thoại, hoặc chí ít là một SMS để cho mình biết tin. Nhưng tuyệt nhiên không có gì cả. Những giờ phút hồi hộp, nóng ruột vẫn cứ trôi qua và chỉ có Mourinho là người thực hiện những cuộc gọi mà thôi. Ông gọi cho tất cả những phóng viên thân thiết của mình từ thuở còn làm việc tại Anh để khẳng định liệu thông tin mà Mirror và Sun đăng là đúng hay không.

Jorge Mendes khi ấy đã biết tin Ferguson thông qua một nhân viên trong Gestifute, nhưng ông không dám gọi điện cho Mourinho để báo lại tin này. Mendes quá hiểu việc này khủng khiếp đến thế nào với Mourinho.

Khi những thông tin phản hồi từ nước Anh cho biết việc David Moyes được chọn là chính xác, Mourinho đau khổ nhớ lại những gì mà Sir Bobby Charlton đã nói trong buổi trả lời phỏng vấn cho tờ Guardian vào tháng 12/2012. Những phát ngôn của huyền thoại này có lẽ là lời tiên tri cho sự nghiệp của Mourinho.

Khi được hỏi liệu Mourinho có phải là người kế nhiệm Ferguson hay không, Charlton đã nói: "Một HLV của Man United không bao giờ được làm những gì như anh ấy đã làm với Tito Vilanova (móc mắt, sỉ nhục trong phòng họp báo). Mourinho là một HLV giỏi, nhưng chỉ thế thôi là chưa đủ để thay thế Ferguson".

“Vậy còn mối quan hệ rất tốt giữa Ferguson và Mourinho như chính Mourinho đã có lần tự tin nói với báo giới thì sao?”, đã có người nêu ra câu hỏi. "Theo như tôi biết thì Ferguson không thích Mourinho mấy," Sir Bobby Charlton nói.

Mourinho không muốn tin vào lời Charlton nói. Ông vẫn tin Ferguson xem mình như một người bạn chân chính. Nhưng sao đêm nay, từng lời của Charlton lại trở nên chính xác đến thế. Mourinho đã 50 tuổi, nếu không thể đến Man United vào lúc này, cơ hội có lẽ sẽ trôi qua vĩnh viễn. Bây giờ, trong tay ông chỉ còn là một di sản mất mát tại Tây Ban Nha và vòng tay mở rộng của Roman Abramovich mà thôi.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 2) - 2

Mourinho chịu nhiều áp lực

Sáng ngày 8/3, Mourinho gọi cho Mendes, yêu cầu người đại diện thân thiết của mình phải làm tất cả những gì có thể để gây áp lực lên United, phải buộc CLB này hủy tất cả những thương lượng với David Moyes. Đấy là một nỗ lực vô vọng.

Man United đã biết rất rõ là Mourinho thích làm việc tại Old Trafford. David Gill, Giám đốc điều hành Man United khi ấy, có rất nhiều cuộc nói chuyện với đại diện Gestifute và biết thừa Mourinho luôn sẵn sàng sàng rời Real Madrid để sang Manchester. Nhưng Gill chưa bao giờ thích Mourinho.

Mùa thu năm 2012, Gill đã nói thẳng cho Jorge Mendes biết lựa chọn  số 1 của Sir Alex Ferguson để thay thế mình là Pep Guardiola, đồng thời giải thích những lý do. Một thành viên trong Ban lãnh đạo "Quỷ đỏ" còn nói cho Gestifute biết lý do vì sao Mourinho không được chọn: "Khi mọi thứ diễn ra không như ý, Mourinho không hành xử dựa trên lợi ích của CLB, ông ta chỉ hành xử theo hướng có lợi cho mình".

Và đến bây giờ, điều mà Mourinho sợ nhất chính là cách nhìn của công chúng về mình. Mou sợ mọi người xem mình như một kẻ dại dột, cố hết sức để "quảng cáo" với MU, nhưng rốt cuộc chả được CLB này ngó ngàng tới. Mou sợ đánh mất giá trị bản thân, sợ bị coi thường.

Để cứu vãn lòng tự tôn của "người đặc biệt", Gestifute khuyên Mourinho nói là Ferguson đã gọi điện để thông báo tin này cho ông rồi. Phóng viên của tờ Record còn "cứu" Mourinho khi đưa ra thông tin thật ra Ferguson đã đích thân đề nghị trao lại ghế cho Mourinho, nhưng Mourinho từ chối vì vợ mình thích sống ở London hơn.

Trong khi đó, trên đài Sky, Mourinho khẳng định Ferguson chưa bao giờ đề nghị ông về M.U vì biết ông đã ngả về phía Chelsea. Nhưng bất chấp những việc ấy, Mourinho cũng cảm thấy hết sức nặng nề và gần như là stress. Suốt 2 tuần lễ, Mourinho tuyệt đối tránh xa giới truyền thông và gần như không hé môi một lời với các cầu thủ của mình. Lần đầu tiên trong suốt 3 năm Mourinho làm việc ở Madrid, báo chí Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha thống nhất một quan điểm: Mourinho hoàn toàn suy sụp. Và ông đã quyết định mặc kệ trận chung kết Nhà vua, dù cho nó diễn ra ngay trên sân nhà Bernabeu.

Kỳ 3: Mourinho và cầu thủ đều chủ động bỏ Cúp Nhà vua


Nếu Mourinho đã cảm thấy mình bị cầu thủ phản bội thì ông ta có thể đáp trả bất kỳ ai, như cách đã làm với Iker Casillas và điều đó khiến các cầu thủ lo sợ. Kể cả một người có vị thế to lớn như Casillas mà còn bị Mourinho giam trên ghế dự bị, liệu có ai thoát khỏi màn "báo thù" của "người đặc biệt". Vì thế nội bộ các cầu thủ Real đã thống nhất với nhau: nếu có thể khiến Mourinho mất mặt thì việc để thua trận chung kết cũng không hề gì. Nếu Mourinho bị đuổi khỏi Bernabeu thì họ không còn phải lo sợ về sự nghiệp của mình nữa.

Ngày 16/5/2013, Mourinho điều hành cuộc họp chiến thuật với bức phác họa về chiến thuật "trivote" (tức sơ đồ 4-3-3)  trên tay. Phác họa này được chiếu trên màn hình lớn tại khách sạn. Modric, Alonso và Khedira sẽ là bộ 3 ở giữa sân. Điều đó có nghĩa là Mesut Oezil sẽ bị dời ra cánh phải, vị trí mà anh luôn cảm thấy mình bị cô lập những khi vào sân. Trên hàng công sẽ là Benzema và Ronaldo. Các hậu vệ gồm Essien, Albiol, Ramos và Coentrao. Trung khung thành, tất nhiên, sẽ là Diego Lopez.

Thông thường, những buổi họp chiến thuật của Mourinho rất sôi động. Ông luôn biết cách để khiến các cầu thủ vào sân như những chiến binh. Nhưng trận chung kết này không giống gì với những cuộc họp trước trận quen thuộc. Ông dành quá nhiều thời gian để ngồi một mình trong văn phòng, đến khi bước ra thì ông cũng không chú tâm hoàn toàn vào những gì mình đang nói.

"Mourinho nhìn nhợt nhạt như một phiên bản lỗi của chính mình vậy," một vị trợ lý mô tả. "Có lẽ Mourinho chỉ thiếu một cái ngáp nữa là đủ mô tả tâm trạng chán chường của mình khi ấy", một người khác nói.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 3) - 1

Mối quan hệ của Mourinho với các cầu thủ không thể cứu vãn

Phòng họp im lặng và căng thẳng. Mourinho đang cố truyền đạt một chiến thuật mà ông rất khi cho các cầu thủ tập luyện. Trong gần 3 năm ở Real, Mourinho gần như cố định với đội hình 4-2-3-1, nhưng bây giờ thì ông yêu cầu các cầu thủ chơi 4-3-3, trước thềm một trận đấu tranh Cúp.

Các cầu thủ không hiểu được ý đồ chiến thuật của Mourinho. Vì sao phải dùng đến 3 tiền vệ ở trung tâm với nhiệm vụ chủ yếu là phòng ngự trước một Atletico rất hiếm khi chủ động tấn công. Nhưng chẳng có ai buồn đặt ra câu hỏi. Mourinho mặc định với những cầu thủ hưởng lương cao tại Real, họ phải tự biết cách thích ứng với chiến thuật mà ông yêu cầu.

Với Real, Cúp Nhà vua là mục tiêu ít quan trọng nhất, nhưng lúc ấy, nó là cứu cánh cho mùa bóng thất bại của Mourinho. Atletico thì tự tin họ có thể khép lại hơn 10 năm toàn hòa và thua trong các trận derby.

Giá vé xem trận chung kết tại Bernabeu vì thế đã đạt đến mức cao kỷ lục. Bất chấp kinh tế Tây Ban Nha vẫn đang khó khăn, vé vẫn giao động từ 50-275 euro (vé xem trận chung kết Cúp FA tại Wembley chỉ là 53-136 euro, vé xem trận chung kết Cúp quốc gia Đức còn rẻ hơn, từ 30-120 euro).

Ronaldo đánh đầu mở tỷ số từ một quả phạt góc của Modric. Nếu theo chỉ thị của Mourinho suốt 3 năm đã qua, Real sẽ chơi chậm lại, kiểm soát trận đấu và chờ đối phương sai lầm là tung đòn kết liễu. Với một đối thủ như Atletico, thế trận khi ấy còn chắc ăn hơn nữa. Nhưng mọi thứ diễn ra hoàn toàn ngược lại. Trước những quan chức của Real, Real để cho Diego Costa gỡ hòa trước khi thua luôn trong hiệp phụ với cú đánh đầu của Miranda.

Trung vệ Raul Albiol phạm sai lầm trong cả 2 bàn thua khi được đá chính thay cho Pepe, người hoàn toàn khỏe mạnh nhưng bị Mourinho thanh trừng vì đứng về phía Casillas. Từ chỗ là cánh tay phải của Mourinho, Pepe văng khỏi đội hình của Real.

Khi được hỏi về điều này, Mourinho đã nói: "Không dễ dàng gì cho một trung vệ 31 tuổi lại bị mất vị trí vào tay một cậu nhóc 19 tuổi như Varane. Nhưng cuộc sống là vậy". Đấy chỉ là một cách để Mourinho hạ thấp Pepe, bởi trận chung kết Cúp Nhà vua Varane không thể đá vì chấn thương, nhưng Mourinho vẫn tống anh lên tận khán đài.

Khi trọng tài rút thẻ đỏ truất quyền chỉ đạo của Mourinho, Pepe bước xuống sân và... đứng ở khu vực kỹ thuật, chỉ đạo, hò hét như thể chính anh là HLV vậy. Điều ấy không thể giúp Real xoay chuyển cục diện, nhưng nó phơi bày rõ vấn đề của Real ngay trước mắt của Ban lãnh đạo và hàng vạn Madridista.

Mourinho sau đó không thèm lên nhận huy chương bạc từ tay Vua Juan Carlos. Trong phòng họp báo, Mourinho nói những lời cuối cùng trên tư cách HLV trưởng Real Madrid. 3 năm đầy những tranh cãi, mâu thuẫn đã kết thúc bằng mùa giải trắng tay đầu tiên trong sự nghiệp Mourinho. Các cầu thủ hoàn toàn có thể đánh bại Atletico để ông có một món quà chia tay, nhưng họ đã không làm thế.

"Đây là mùa giải tệ nhất trong sự nghiệp của tôi," Mourinho nói.

Real và Barca đều "chê" Mourinho (Phần 4)


Khi ấy Barca của Pep Guardiola đang thống trị cả châu Âu, nhưng Inter Milan của Mourinho vừa loại Barca ở bán kết Champions League và ngăn không cho đối thủ này đá trận chung kết trên sân Bernabeu. Chính sự thù hận của Mourinho dành cho Barca mới thôi thúc Florentino Perez đi một nước cờ mạo hiểm là thuê Mourinho, bất chấp sự phản đối của rất nhiều cộng sự trong Ban lãnh đạo, nổi bật nhất là Giám đốc điều hành Jorge Valdano.

Người đề xuất và chịu trách nhiệm kéo Mourinho về Bernabeu là Giám đốc kỹ thuật Jose Angel Sanchez. Vị này đã có những liên hệ với Mourinho thông qua Jorge Mendes từ đầu năm 2007, trong thời gian Real chiêu mộ trung vệ Pepe với giá 30 triệu euro. Khi ấy Pepe trở thành trung vệ cao giá thứ 3 trong lịch sử, chỉ sau Rio Ferdinand và Alessandro Nesta. Đấy là một con số quá lớn với một cầu thủ chưa từng khoác áo đội tuyển quốc gia.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 4) - 1

Sau thành công tại Inter, Mourinho đã tới Real

Thời gian ấy cũng là lúc mà Mendes nung nấu ý định mang Mourinho từ Anh sang Tây Ban Nha. CLB đầu tiên mà ông nghĩ đến chính là Real Madrid. Thông qua Sanchez, Mendes tìm đến Chủ tịch Real lúc ấy là Roman Calderon (nhiệm kỳ của vị này kéo dài từ 2006-2009). "Một khi đã có Jose Mourinho thì ông sẽ chẳng còn muốn thuê ai nữa," Mendes quảng cáo. "Nếu muốn làm vững vàng hơn địa vị của mình ở Madrid, ông cần phải mang về HLV hay nhất thế giới".

Mendes còn cố tổ chức một bữa ăn tối giữa Calderon và Mourinho, còn đảm bảo luôn sẽ chọn một chỗ thật kín đáo ở ngoại ô Madrid để không một nhà báo nào có thể tìm đến. Angel Sanchez khi ấy đã mủi lòng hoàn toàn trước những lời nói của Mendes và cũng hy vọng Calderon sẽ thuê Mourinho. Nhưng Calderon lại không nghĩ vậy. Ông nói với Giám đốc thể thao của Real khi ấy là Predrag Mijatovic: "Tay HLV này sẽ làm cho chúng ta điên đảo. Với Mourinho trên ghế huấn luyện, tôi nghĩ là anh sẽ không được ở yên một phút nào đâu, Predrag ạ".

Calderon luôn nghĩ Mourinho là "một phiên bản trẻ hơn của Fabio Capello", không chỉ độc đoán trong công việc mà luôn bám lấy triết lý bóng đá thực dụng, không phù hợp với truyền thống thi đấu của Real Madrid. Vì thế mà sao khi sa thải Capello, Real đã không thuê Mourinho mà chọn một người từng gắn bó với Bernabeu trên cương vị cầu thủ: Bernd Schuster.

Mendes vẫn không bỏ qua mong muốn mang Mourinho sang Tây Ban Nha và lần nầy đích đến là Barcelona. Đầu năm 2008, Barca đang tìm kiếm một HLV mới. Ferran Soriano, Giám đốc điều hành của Man City hiện nay, khi ấy còn đang giữ chức Phó Chủ tịch phụ trách tài chính tiết lộ có 5 cái tên được Barca nhắm đến. Sau khi sàn lọc danh sách chỉ còn lại 2 người: Mourinho và Guardiola.

Người được trao nhiệm vụ phỏng vấn và xem xét hồ sơ các ứng viên là Giám đốc thể thao Txiki Begiristain (hiện đang làm chức danh tương tự tại City). Txiki đến Lisbon gặp Mourinho. Sau buổi phỏng vấn, Txiki từ biệt và nói với Mourinho là Johan Cruyff sẽ góp tiếng nói quyết định. Huyền thoại người Hà Lan khi ấy đang được Ban lãnh đạo và các CĐV Barca xem như "Thánh".

Hơn ai hết Mourinho hiểu rõ vị thế của Cruyff tại Catalonia bởi ông từng làm việc cho Barca trên chức danh trợ lý ngôn ngữ từ 1996-2000. Vì thế Mourinho đã bốc máy gọi thẳng cho Chủ tịch Barca Joan Laporta và nói: "Ngài Chủ tịch, hãy để tôi nói chuyện với Johan, tôi sẽ nói chuyện với ngài ấy".

Laporta tạt luôn một gáo nước lạnh vào Mourinho khi bảo không cần gọi nữa, vì quyết định đã được đưa ra. Pep Guardiola mới là người được chọn. Thông tin này đã làm Mourinho choáng váng.

Soriano kể lại: "Khi ấy Mourinho đang chờ đợi một công việc mới sau khi rời Chelsea. Chúng tôi đã xem ông ấy là một ứng viên, cùng với những cái tên khác như Valverde, Blanc..., nhưng rốt cuộc Pep đã được chọn dựa trên những tiêu chí rất rõ ràng. Chúng tôi đặt ra những câu hỏi rồi tự trả lời nó. Mourinho có kiến thức về Barca, nhưng Pep có nhiều hơn. Mourinho là một người chiến thắng, nhưng trên đường đến vinh quang ông ấy luôn tạo ra một bầu không khí kích động, đấy là điều mà Barca không muốn".

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 4) - 2

Barca đã chọn Pep (trái), thay vì Mourinho

Và thế là từ lúc này, mối thù giữa Mourinho và Barcelona đã chính thức bắt đầu. Mourinho cảm thấy vô cùng tổn thương vì Barca thà là chọn một người vô danh khi ấy là Pep, chứ không chịu trao CLB lại cho ông.

Mourinho nhớ lại những lời mà ông từng nói thuở trước khi còn làm trợ lý cho Bobby Robson: "Dù đi đâu, làm gì, Barca sẽ mãi mãi là một phần trong tái tim tôi". Nhưng sau quyết định chọn Pep hồi năm 2008, Barca là một cái gai luôn khiến Mourinho cảm thấy đau nhói.

Sau khi khi cầm quân cho Inter Milan, Mourinho đã có những hình ảnh đầy khiêu khích hướng về Barcelona sau khi loại đối thủ này ra khỏi bán kết Champions League. Chính hình ảnh "anti-Barca" ấy là lý do khiến Florentino Perez chọn Mourinho, chứ không hoàn toàn vì khâm phục tài năng của ông.

Vì thế khi nhắc đến Mourinho, chúng ta phải nhắc đến một người đã bị cả 2 CLB lớn nhất từ chối.

Kỳ 5: Cơn giận đầu tiên


Trong mùa bóng duy nhất của mình tại Bernabeu, Pellegrini chứng kiến Real bị loại ngay từ vòng đầu tiên của Cúp Nhà vua bởi đội bóng hạng Ba Alcorcon. Tại Champions League ông không thể giúp Real phá cái dớp bị loại ở vòng 2 (lần ấy Real thua Lyon). Real chơi ấn tượng tại La Liga, nhưng số điểm kỷ lục 96 không đủ giúp Real vô địch bởi Barcelona còn phá kỷ lục ấy sâu hơn (99 điểm).

Năm ấy trận chung kết Champions League được tổ chức trên sân nhà của Real. Barcelona đang trên đường tiến vào trận đấu ấy.

Sẽ là một thảm họa khủng khiếp nếu đại kình địch Barca nâng cao chiếc Cúp Champions League - nỗi ám ảnh của Perez - ngay tại Bernabeu. Đối thủ duy nhất có thể cản Barca khi ấy là Inter Milan của Mourinho. Và Inter đã làm được điều đó với sự trợ giúp không nhỏ từ ngọn núi lửa có cái tên rất khó đọc Eyjafjallajokull, khiến Barca phải đáp chuyến xe bus đến Milan thay vì bay như dự kiến.

Việc Mourinho cứu cho Perez một bàn thua trông thấy đã khiến ông thay đổi cách nhìn về "người đặc biệt". Cộng thêm sự đôn đốc của Giám đốc kỹ thuật Jose Angel Sanchez, Perez đã gạt bỏ lời khuyên của Valdano sang một bên mà sa thải Pellegrini, trải thảm mời Mourinho.

Trong cuộc họp báo ra mắt đội bóng mới, Mourinho bắt tay Valdano, nhưng tuyệt đối không nhìn vào ống kính máy ảnh, gửi đến một thông điệp rất rõ ràng cho truyền thông và chính Perez: ông và Valdano không bao giờ chung chiến tuyến, không bao giờ nhìn về một hướng.

Thời gian đầu của Mourinho ở Real Madrid không tệ. Nhưng sự cố đầu tiên xảy ra chỉ ít lâu sau khi mùa giải mới. Hôm ấy là ngày 25/9/2010, Mourinho tung Pedro Leon vào sân thay cho Angel di Maria với hy vọng tiền vệ người Tây Ban Nha sẽ có thể xuyên thủng được hàng phòng ngự của đội chủ nhà Levante.

Mourinho yêu cầu Leon mạnh dạn đột phá ở cánh trái, tạo sự liên kết với Benzema và Higuain. Leon đã cố thi hành chỉ thị của Mourinho, anh có một cơ hội ghi bàn và tạo một cơ hội khác cho Benzema, nhưng trận đấu khó khăn ấy đã kết thúc với tỷ số hòa 0-0. Ở ngoài sân, người ta thấy Mourinho trút sự giận dữ lên một chai nước.

Leon chuẩn bị lên xe bus về lại Madrid cùng đồng đội thì bị Mourinho ngăn lại. Trước sự chú ý của các cầu thủ khác trong đội, ông chĩa mũi dùi về phía tiền vệ trẻ người Tây Ban Nha:

- Tôi nghe mọi người bảo anh là ngôi sao, bảo anh sẽ được đá chính và làm bất kỳ những gì mình thích. Bạn bè anh ở trong giới báo chí rất đông, tôi biết, nhất là cái gã Santiago Segurola (tờ Marca). Nhưng tôi nói cho anh biết: điều duy nhất mà anh được phép làm lúc này là tập luyện cho cật lực vào. Anh sẽ không được thi đấu thường xuyên đâu. Ngay thứ Hai tới, anh sẽ không có tên trong danh sách dự trận đấu với Auxerre.

"Tôi không hề nói thế," Pedro Leon phản ứng yếu ớt. "Xin cho tôi biết ông nghe ai nói thông tin như vậy, tôi sẵn sàng đối chất với họ. Chúng ta có thể nói chuyện riêng được không, sếp..."

Mourinho quẳng cho Leon thêm một cái nhìn hằn học nữa rồi quay lưng đi, thay cho lời từ chối. Phòng thay quần áo một phen nóng bỏng. Các cầu thủ không thể hiểu nổi chuyện gì đã khiến một người cứng cỏi như Mourinho chợt trở nên kích động như thế.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 5) - 1

Mourinho sớm thị uy với các học trò tại Real

Leon chỉ là một tân binh, mới 23 tuổi. Anh được xem là người sẽ phá vỡ thế bế tắc cho Real mỗi khi trận đấu đi vào ngõ cụt. Anh đã chơi tốt một vài trận đầu mùa, nhưng Mourinho đã chọn Leon thành đối tượng đầu tiên để thị uy.

Thứ Hai, ngày 27/9, Real bay đến Auxerre dự trận đấu tại Champions League mà không có Leon thật. Sự vắng mặt của tài năng đang lên này lập tức khiến cho cả Ban lãnh đạo lẫn các phóng viên thắc mắc. Tôi hôm đó, khi đứng trước câu hỏi về Leon, Mourinho đã làm một tràng:

- Hoài nghi là nghề nghiệp của các anh. Còn việc chọn lựa cầu thủ là là việc của tôi. Leon không có tên vì HLV không muốn dùng anh ấy trong trận đấu này. Nếu Chủ tịch Florentino có mặt ở đây và đặt câu hỏi ấy, tôi sẽ trả lời, nhưng ông ta đã hỏi gì tôi đâu. Còn các anh thì ở đây nói về Pedro Leon như thể anh ta là Diego Maradona, hay Zidane vậy, trong khi mùa bóng trước anh ta hãy còn là cầu thủ của Getafe. Nếu các anh gặp riêng Leon ngoài đời, hãy nói lại những gì tôi nói với anh ấy: tập luyện cho nhiều vào. Nếu không mọi thứ sẽ còn khó khăn hơn nữa.

Mourinho nói tất cả điều ấy trong một tâm trạng pha trộn giữa sự thỏa mãn lẫn giận dữ. Từ ấy, nỗi lo sợ bao trùm phòng thay quần áo. Các cầu thủ luôn dõi theo những cuộc họp báo, qua tivi hay điện thoại vì họ biết bất cứ lúc nào, vị trí của mình cũng có thể bị đe dọa.

Kỳ 6: Cởi trần phơi nắng


Mendes tất nhiên là cũng không có nhiệm vụ cụ thể gì ở Real Madrid, ông chỉ làm... bạn của Mourinho mà thôi. Mỗi sáng, người ta thấy 2 người sánh vai cùng nhau tiến vào sân tập. Khi Mourinho vào việc, Mendes ngồi từ xa, nhấm nháp ly cà phê, nhìn vào cầu thủ tập luyện qua chiếc kính đen.

Mendes là người đại diện không chỉ của Mourinho mà còn của Angel di Maria, Pepe, Ricardo Carvalho, Cristiano Ronaldo, toàn là những cầu thủ trọng yếu trong CLB. Việc Mourinho tin tưởng Mendes khiến cho nhân vật này chiếm một vị trí ngày càng lớn hơn tại Real. Cựu Chủ tịch Real Ramon Calderon đã từng bảo chính Mendes chứ không phải Florentino Perez mới là Chủ tịch thật sự của Real Madrid.

Nói một chút về sân tập Valdebedas của Real. Sân này được khánh thành vào năm 2004, là sân tập mới của CLB sau khi Perez đã bán sân tập cũ Ciudad Deportiva lại cho Hội đồng thành phố để trang trải gần 300 triệu euro tiền nợ.

Khi còn sân tập cũ, các CĐV chỉ cần trả một số tiền ít ỏi tượng trưng là có thể lên khán đài theo dõi thần tượng của mình tập luyện. Khi Real khánh thành Valdebedas, CĐV không còn được phép vào sân những ngày trong tuần nữa. Ngay cả những thành viên của đội bóng, góp tiền nuôi sống CLB, cũng không được phép.

Đấy là trước khi Mourinho đến. Từ khi có "người đặc biệt", lệnh cấm không chỉ áp dụng cho các CĐV thông thường mà còn cho cả người thân và người đại diện của các cầu thủ nữa. Nếu như ông bố của ngôi sao trẻ Sergio Canales, mới 19 tuổi, muốn xem con trai mình tập luyện, bắt buộc ông phải... nộp đơn trước 3 ngày.

Điều tương tự diễn ra với đại diện của Casillas, Alonso, Arbeloa và những người khác. Trước khi năm 2010 khép lại, lệnh cấm ấy áp dụng luôn với... Jorge Valdano, Giám đốc điều hành của đội bóng. Chỉ có một người được đặc cách bước qua những cánh cổng lạnh lẽo luôn đóng im ỉm ấy: Jorge Mendes.

Mourinho, cũng như những HLV khác tại Anh quốc, không trực tiếp điều hành buổi tập. Ông giao việc ấy lại cho Aitor Karanka và chỉ thỉnh thoảng ngó qua. Cường độ của những buổi tập ấy, sau này các cầu thủ kể lại, cứ như thế là chuẩn bị cho trận chung kết Champions League nữa.

Một ngày nọ, Mourinho yêu cầu các nhân viên bảo vệ đuổi hết nhà báo ra ngoài, dù hôm ấy theo quy định họ được phép tác nghiệp. Mourinho cởi áo ra, rồi đi sang một sân khác, trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, nằm xuống và... phơi nắng.

Tất cả các cầu thắc mắc, nhưng chỉ có một người dám bước đến hỏi Mourinho: tiền vệ người Hà Lan Royston Drenthe.

"Sếp đang làm gì vậy?".

"Phơi nắng, làn da rám nắng của tớ đang nhạt dần rồi".

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 6) - 1

Mourinho có mâu thuẫn với Valdano khi còn ở Real

Sau khi giành danh hiệu vô địch Champions League thứ 2 tại Inter, Mourinho quyết định không chỉ là một HLV đơn thuần nữa mà phải trở thành một nhà quản lý (manager). Đấy là điều chưa từng có tiền lệ tại Tây Ban Nha, đặc biệt là ở Real Madrid, nơi những vấn đề thể thao đều do Giám đốc điều hành và Giám đốc thể thao quyết định.

Muốn thao túng quyền lực tại Real, Mourinho phải gạt đi Valdano, "cánh tay phải" của Florentio Perez suốt từ nhiệm kỳ Chủ tịch đầu tiên đến giờ. Mourinho đã xây dựng vây cánh cho mình, khởi đầu từ Giám đốc Jose Angel Sanchez và mở rộng ra là Jorge Mendes, người cũng có tiếng nói không nhỏ khi đại diện cho phân nửa đội hình chính của Real.

Một người bạn của Mendes nói: "Mourinho tin ở Real mình sẽ trở thành Hoàng đế. Ông ấy thậm chí còn nghĩ đến chuyện sẽ ở lại Real dài lâu và giải nghệ ở đó".

Ngay khi thương thảo với Real, Mourinho cũng đã đòi hỏi những quyết lợi nhất định rồi mới chịu ký, trong đó bao gồm việc kiểm soát hoàn toàn những gì mà báo chí xuất bản (Marca và AS là 2 tờ báo thân Real, gần như là "cơ quan ngôn luận không chính thức" của CLB Hoàng gia). Khi ấy Real cần Mourinho chứ không phải là ngược lại và "người đặc biệt" luôn biết tận dụng thế mạnh của mình.

Khi Higuain bị chấn thương cuối năm 2010, Mourinho yêu cầu chuyển nhượng một tiền đạo: Hugo Almeida, cái tên mà Valdano đã hết sức phản đối. Almeida có thể hình cao to, rất lợi hại trong những pha không chiến, sẽ hữu dụng khi bị dẫn trước và cần dùng bài nhồi bóng.

Thế nhưng Almeida chưa bao giờ mon men được lên nhóm những trung phong giỏi nhất châu Âu. Chả một CLB hàng đầu nào muốn có anh. Chỉ ghi bình quân 13 bàn/mùa trong suốt 4 năm thi đấu cho Werder Bremen, hiệu suất ghi bàn của anh thua xa Benzema và Higuain.

Nhưng Almeida lại là tiền đạo tốt nhất trong danh sách của Gestitute và công ty này chưa kiếm được cho anh một bản hợp đồng lớn. Đề nghị tốt nhất đến từ tận Thổ Nhĩ Kỳ. Mourinho yêu cầu Real mua Almeida vì Real thì ít, vì ông bạn Mendes thì nhiều.

Kỳ 7: Cái gai Valdano, cái gai Casillas


Theo ý kiến của các chuyên gia trong ngành môi giới, chiến lược kinh doanh thông minh nhất phải trải qua 3 bước. Một, ký với những cầu thủ xuất sắc về chuyên môn để tạo một đội bóng mạnh. Hai, giành những danh hiệu quan trọng. Ba, dùng uy tín của mình để mua những cầu thủ bình thường, thậm chí được đánh giá cao hơn giá trị thật.

Mourinho đã phá hỏng nguyên tắc 3 bước ấy. Ông quá tự tin vào bản thân và muốn tiến thẳng đến bước thứ 3 ngay lập tức. Mà trước khi đòi ký với Almeida, Real Madrid vốn đã nhượng bộ Mourinho hết cỡ khi mang về cho ông Angel di Maria và Ricardo Carvalho.

Ký thêm với Almeida sẽ làm cho Real khó chịu. Nhưng Mourinho vẫn kiên quyết mang tiền đạo đồng hương này về Bernabeu. Tất nhiên là Jorge Valdano ra sức ngăn cản điều đó. Mourinho lại càng điên tiết hơn với vị giám đốc này.

Nhận thấy Valdano là người sẽ ngăn cản mình tại Madrid, Mourinho làm đủ mọi cách để tống khứ huyền thoại một thời của Real ra đường. Ông nhắc cho Perez nhớ là mình đã hứa được trao những quyền hạn gì tại Real và yêu cầu thực hiện.

Ông bảo mình sẽ không thể làm việc một cách tốt nhất khi luôn có "giám thị" ở bên cạnh. Ông thậm chí còn dọa sẽ từ chức nếu như Valdano tiếp tục có động thái nào can thiệp vào công việc của ông.

Khi ấy Mourinho mới về Madrid được 1 năm, Perez lại không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp, ông đành phải mời Valdano rời Madrid. Đấy là quyết định khó khăn nhất của Perez trên cương vị Chủ tịch Real.

Không còn Valdano nữa, Mourinho trở thành một nhà độc tài thứ thiệt tại Madrid. Và ông đã mang về Fabio Coentrao trong năm thứ 2 với giá 30 triệu euro. Đấy là một con số quá lớn và không tương xứng với một hậu vệ vốn không hơn được Marcelo.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 7) - 1

Valdano và Casillas đều không được lòng Mourinho

Thực tế sau đó cho thấy Mourinho chỉ mang Coentrao về để giúp cho Mendes trong công việc "làm ăn", chứ hậu vệ người Bồ Đào Nha thậm chí chỉ được đá dự bị cho Marcelo. Một cầu thủ dự bị, nhưng lại có giá cao thứ 2 trong lịch sử chuyển nhượng các hậu vệ, chỉ sau Rio Ferdinand. Đến lúc này thì không chỉ ở Real và truyền thông Madrid, ở mọi nơi trên thế giới người ta đều nhìn thấy sự bất thường xung quanh mối quan hệ giữa Mourinho và Mendes.

Việc tự do di chuyển của Mendes quanh khu tập luyện Valdebedas, nơi vẫn cấm người thân của các cầu thủ, cũng bắt đầu tạo ra những lo ngại. Các cầu thủ tự hỏi liệu có một ngày nào đó Mendes không chỉ dừng lại trên sân tập mà còn xuất hiện ngay trong buổi họp chiến thuật, hoặc thậm chí là phòng thay quần áo các cầu thủ hay không.

Theo thời gian, Mendes còn mang cả khách khứa, những vị khách nước ngoài, vào tham quan Valdebedas, ăn chung căng-tin cùng các cầu thủ.  Ở những bữa ăn như thế, Mendes hay đi qua từ bàn này đến bàn kia, buôn chuyện với các cầu thủ, đặc biệt là những Pepe, Di Maria và Carvalho, những người mà ông còn có những mối quan hệ riêng bên ngoài công việc.

Khi cầu thủ đi từ phòng thay quần áo ra sân tập, họ cũng chào Mendes. Chỉ có một người không thèm chào hỏi: thủ quân Iker Casillas. Iker vờ như không biết có sự xuất hiện của Mendes ở sân tập Valdebedas.

Ở tuổi 29, lại là cầu thủ có thâm niên nhất đội, Casillas đã cho phép mình nói "không". Chức vô địch Euro và World Cup của Casillas càng củng cố vị thế huyền thoại của anh tại Real Madrid và Tây Ban Nha.

Anh tự cho phép mình không cần phải hành xử theo ý thích của người khác. Điều này tất nhiên là khiến Mourinho khó chịu, rạn nứt giữa HLV trưởng của Real và người thủ quân của Real đã khởi nguồn từ một chuyện nhỏ như thế.

Các cầu thủ còn lại không dám hành xử như Casillas dù bản thân họ có lẽ cũng thấy khó chịu với một người đàn ông không liên quan gì đến chuyên môn đội bóng ở sân tập hàng ngày của mình. Họ nể Mendes vì Mendes là người duy nhất điều khiển được Mourinho. Đấy vừa là một người bạn, vừa là nhà tư vấn của "người đặc biệt". Mourinho không sợ Chủ tịch, Ban lãnh đạo hay bất kỳ ai tại Madrid, trừ mỗi Mendes.

Được Real trải thảm rước về để ngăn sự thống trị của Barcelona, Mourinho cũng cho phép mình hảnh xử vượt ra ngoài khuôn phép một chút. Khi leo lên chiếc Aston Martin, chiếc Ferrari hay thậm chí là chiếc Audi mà CLB cấp, Mourinho cũng đều vút đi, để lại tiếng bánh xe rít trên mặt đường và một làn khói mù mịt. Mourinho tự xem mình như một tay đua ô tô nghiệp dư vậy.

Kỳ 8: Yêu cầu phi lý


Ngày 16/9, dấu hiệu đầu tiên của việc này đã đến khi Gilberto Madail, Chủ tịch của LĐBĐ Bồ Đào Nha, bay đến Madrid để đích thân đề nghị Mourinho giúp đội tuyển vượt qua vòng loại Euro 2012.

Khi ấy Liên đoàn vừa sa thải Carlos Queiroz và chiến dịch vòng loại của Bồ Đào Nha đang trở nên hết sức gian nan. Báo chí trong nước hiến kế cho Chủ tịch Madail về việc nhờ Mourinho giúp một giai đoạn ngắn hạn trong thời gian tìm kiếm một người phù hợp để thay thế Queiroz. Lời đề nghị của Madail không đáng bàn bằng phản ứng của Mourinho sau đó. Thay vì giữ kín chuyện này trong nội bộ, Mourinho đã loan báo điều ấy vời toàn thế giới.

Trong một cuộc họp báo sau đó, Mourinho đã khẳng định là ông không thể nhận lời mời của Madail, không phải vì thiếu khát vọng cho đội tuyển nước nhà mà vì Real đã từ chối yêu cầu của ông. "Madrid có đủ quyền hạn để làm việc ấy," Mourinho nhấn mạnh. "Họ đã tạo ra một trở ngại và cho dù trở ngại ấy có nhỏ đến bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không thể ra đi".

Câu chuyện đến ấy chưa dừng lại. Mourinho có vẻ như không chấp nhận việc minh đã là người của Real thì tuyệt đối không thể làm việc thêm cho một đội bóng nào khác. Ông liên tục nhấn mạnh việc hoàn toàn có thể đảm đương 2 công việc cùng lúc.

Thế giới “huyền bí” của Jose Mourinho (Kỳ 8) - 1

Mourinho chịu áp lực ở Real

Vào thời điểm mà Bồ Đào Nha chuẩn bị đấu 2 trận rất quan trọng đến cục diện vòng loại, các CLB cũng bước vào giai đoạn hưu chiến trong 2 tuần. Rất ít cầu thủ ở lại Valdebedas vì các tuyển thủ đều phải trở về đội tuyển quốc gia, không đá vòng loại thì cũng đá các trận giao hữu theo lịch trình của FIFA.

"Nếu tôi bay về Bồ Đào Nha để nhận lời giúp đỡ, tôi sẽ đi cùng với 3 cầu thủ của Madrid là Pepe, Ronaldo và Carvalho. Nếu ở lại, tôi cũng chỉ còn 3 người trên sân tập: Pedro Leon, Granero và Mateos".

Đấy vừa là một lời nhắc nhở nữa để người Bồ Đào Nha không thể nào trách ông đã không ra sức thuyết phục Real, vừa là lời nhắc dành cho chính Chủ tịch Florentino Perez rằng ông đến đây không chỉ làm một HLV (coach) đơn thuần mà còn làm một người quản lý (manager) nữa.

Những bản hợp đồng với Carvalho, Di Maria, Oezil, Khedira, Canales và Pedro Leon ký vào mùa hè năm ấy tiêu tốn của Real tổng cộng 90 triệu euro, nhưng điều đó chưa làm thỏa mãn Mourinho.

Thứ nhất, ông buộc phải dùng Karim Benzema trong khi chính ông yêu cầu phải ký thêm với Hugo Almeida. Thứ hai, ông không hề yêu cầu ký với Canales và Leon, đấy là chủ ý của Giám đốc điều hành Jorge Valdano nhiều hơn. Thứ ba, Mourinho cảm thấy khó chịu với việc Valdano tiếp tục giữ vai trò phát ngôn viên lẫn cố vấn cho Chủ tịch Perez.

Mourinho chỉ muốn chọn một phát ngôn viên mà ông tin tưởng, không phải là người luôn có hiềm khích mới mình trước đó. Ông cũng ra sức yêu cầu CLB nâng lương cho Pepe và Di Maria sao cho ngang với Ramos và Alonso.

Perez một mặt vẫn tuyên bố ủng hộ Mourinho hết cỡ, nhưng đằng sau ông vẫn âm thầm quan sát "người đặc biệt", sẽ ra tay ngăn cản nếu như những việc làm của Mourinho vượt quá xa, đi ngược lại với truyền thống và tiêu chí của CLB.

Cũng chỉ sau vài tháng đầu tiên, Mourinho hiện rõ là một HLV chỉ biết săn danh hiệu chứ không hề hướng đến sự phát triển bền vững, lâu dài. Khi ấy ở CLB, Pedro Leon được xem là một tiền vệ có khả năng sẽ trở thành ngôi sao trong tương lai. Phong cách chơi của Leon rất hợp với Real và là một mẫu tiền vệ công đúng kiểu Tây Ban Nha: kỹ thuật, nhanh nhẹn và thông minh.

Trong giai đoạn tập huấn trước mùa, Leon có những biểu hiện rất tốt, khiến các tuyển trạch viên của Chelsea, Barca và Milan đều bị thuyết phục và gửi đề nghị tuyển mộ đến Real. Mùa bóng trước đó tại Getafe, Leon có 9 đường kiến tạo dù. Chỉ có Daniel Alves (Barcelona, 11), Jesus Navas (Sevilla, 10) là có nhiều pha kiến tạo hơn anh. Khi Real chiêu mộ Leon với giá 10 triệu euro, ai cũng bảo đấy là một vụ mua bán khôn ngoan của Valdano.

Leon cũng là mẫu cầu thủ cổ điển. Anh không quan tâm đến vấn đề hình ảnh, vật chất, hàng hiệu mà chỉ biết đến bóng đá. Theo Jose Luis Mendilibar, cựu HLV của Leon ở Valladolid thì Leon cứ như một chàng trai kiểu cũ, được gửi đến tương lai trên máy du hành thời gian.

Chàng trai trẻ mau chóng ổn định với người bạn gái đầu tiên, tránh xa những chốn phồn hoa và chỉ quan tâm đến bóng đá. Mùa hè, khi tất cả đều nghỉ ngơi, đi biển và thư giãn thì Leon ghi danh một giải bóng đá 7 người. Trước khi khi còn đá cho Levante, buổi sáng anh tập luyện cùng đồng đội thì đến chiều lại di chuyển 200 dặm đến Murcia để chơi bóng đá trong nhà với bạn bè.

Leon không chiếm được vị trí vì Mourinho luôn ưu tiên cho “đồ đệ” của mình là Di Maria. Nhưng chàng trai trẻ vẫn âm thầm chờ đợi cơ hội của mình. Vậy mà Mourinho đã biến Leon thành một "vật tế thần" trong cuộc chiến quyền lực với Valdano. Sau khi đánh bại được Valdano vào cuối mùa, Mourinho cũng đẩy Leon trở lại Getafe và không bao giờ để mắt đến anh nữa.

L瓢u trang
T瓢峄漬g thu岷璽 b贸ng 膽谩 tr峄眂 tuy岷縩 tuong thuat bong da truc tuyen, b贸ng 膽谩 tr峄眂 ti岷縫 9.9 / 10 59527 膽谩nh gi谩

As the global uk replica watches CEO of Greenhill, Eric Loth said that they will continue to replica watches uk uphold the British watchmakers on the tabulation of enthusiasm in fake watches the future for the love watch more features to bring more functional watch, let the world witness more integ ration uk replica watches British traditions and modern factors.